TÔI ĐẾN ĐỂ HỌC CÔNG NGHỆ. TÔI HỌC ĐƯỢC CÁCH ĐỐI XỬ VỚI CON NGƯỜI

TÔI ĐẾN ĐỂ HỌC CÔNG NGHỆ. TÔI HỌC ĐƯỢC CÁCH ĐỐI XỬ VỚI CON NGƯỜI

July 02, 20264 min read

TÔI ĐẾN ĐỂ HỌC CÔNG NGHỆ. TÔI HỌC ĐƯỢC CÁCH ĐỐI XỬ VỚI CON NGƯỜI

Tôi vào buổi Zoom đó để học một thứ.

Cách ứng dụng công nghệ, ứng dụng AI vào công việc kinh doanh. Anh Thắng là người chia sẻ. Tôi mở máy, cầm sẵn cuốn sổ, chờ ghi lại những công cụ mới.

Cuối buổi, cuốn sổ đúng là đầy chữ. Nhưng thứ tôi mang về nhiều nhất lại không nằm trong phần công nghệ.

Thứ tôi tưởng mình đến học

AI. Công cụ. Quy trình. Những cái tên nghe rất mới.

Đó là lý do phần lớn mọi người có mặt. Ai cũng muốn đi nhanh hơn một chút. Làm được nhiều hơn một chút. Bớt loay hoay một chút.

Anh Thắng có đủ những thứ đó để cho. Anh nói rõ ràng, dễ hiểu, không làm ra vẻ phức tạp.

Nhưng cái khiến tôi khựng lại không phải là kiến thức anh nói.

Mà là cách anh ở lại với từng người.

Điều thật sự diễn ra trong buổi Zoom

Trong một lớp online, luôn có người theo kịp và người rớt lại.

Có người làm một phát là xong. Có người bấm mãi vẫn sai. Có người ngại, không dám mở mic hỏi.

Tôi đã dự nhiều buổi mà người dạy chỉ nói với nhóm đi nhanh. Nhóm còn lại tự bơi. "Cái này dễ mà." "Về xem lại video nhé." Người rớt lại càng thấy mình kém.

Anh Thắng không làm vậy.

Anh dừng. Anh hỏi lại. Anh chờ.

Ai làm sai chỗ nào, anh chỉ đúng chỗ đó. Từng chút một. Không thở dài. Không tỏ ra sốt ruột. Không để ai thấy mình là gánh nặng của cả lớp.

Tôi ngồi nhìn và nhận ra: người ta không nhớ bạn dạy hay cỡ nào. Người ta nhớ lúc bạn kiên nhẫn với họ.

Kiên nhẫn không phải là dễ tính

Nhiều người nghĩ ân cần là mềm, là xuề xòa.

Không phải.

Anh Thắng vẫn chỉ ra cái sai. Rất rõ. Nhưng anh tách cái sai ra khỏi con người. Sai thao tác, không phải người kém. Chưa làm được, không phải không làm được.

Cùng một câu góp ý, nói kiểu này thì người ta co lại. Nói kiểu kia thì người ta muốn thử lại lần nữa.

Khác nhau nằm ở thái độ đứng sau lời nói.

Và thái độ đó, qua một màn hình Zoom, vẫn truyền đi được. Qua giọng nói chậm rãi. Qua cách anh gật đầu khi người ta nói. Qua ánh mắt không phán xét. Hóa ra ngôn ngữ cơ thể khi thuyết trình không chỉ để trông chuyên nghiệp hơn. Nó là cách người nghe cảm được bạn có thật lòng ở đó với họ hay không.

Công nghệ thì học được trong một buổi. Cái thái độ đó, tôi vẫn đang học.

Vì sao chuyện này chạm đến tôi

Tôi là huấn luyện viên.

Mỗi ngày tôi đứng trước những người mới cầm vợt. Có người vào là đánh được. Có người tập mãi một cú vẫn hỏng. Và tôi hiểu cái cảm giác muốn đi nhanh cho kịp giáo án, muốn dồn sự chú ý vào người tiến bộ thấy rõ.

Buổi Zoom của anh Thắng nhắc tôi một điều tôi hay quên.

Người cần mình nhất không phải người giỏi nhất trong lớp. Mà là người đang lặng lẽ tụt lại phía sau, và không dám nói ra.

Hỗ trợ ai đó, phần khó không nằm ở việc biết câu trả lời.

Phần khó là chịu ở lại đủ lâu để họ tự làm được.

Thứ tôi mang về

Tôi mở buổi Zoom để lấy công cụ. Tôi đóng máy với một câu hỏi khác.

Không phải "mình biết thêm được gì". Mà là "mình đối xử với người mình dạy như thế nào".

Công nghệ giúp ta làm nhanh hơn. Nhưng cái khiến người ta ở lại, tin tưởng, quay lại lần sau… vẫn là cái cũ nhất: sự tử tế có kiên nhẫn.

Cảm ơn anh Thắng. Vì phần công nghệ. Và vì phần còn lại, phần anh không hề dạy bằng lời.

Tôi đến để học công nghệ.

Tôi học được cách đối xử với con người.

Lương Chí Bảo

Lương Chí Bảo

Lương Chí Bảo

Back to Blog